Viết Cho Cha – Người Con Miền Nam Tập Kết Mang Trái Tim Của Một Dân Tộc

Cha tôi, không phải là một vị tướng nổi danh, cũng chẳng phải người xuất hiện trong sách sử, nhưng trong tim tôi – cha là người hùng thầm lặng, là một phần lịch sử sống động mà tôi mãi tự hào và biết ơn.

Gia đình nội tôi là một gia đình cách mạng. Bà nội – người phụ nữ kiên cường, hiểu thời thế, hiểu lý tưởng, hiểu trách nhiệm với non sông – đã chính là người động viên cha đi tập kết, theo tiếng gọi của Đảng, của dân tộc. Lúc ấy, cha tôi 28 tuổi – tuổi đời còn trẻ nhưng trái tim thì đã dày dạn lý tưởng. Cha rời quê, mang theo nỗi nhớ người vợ hiền, và ba đứa con nhỏ còn nhỏ dại.

Ký ức Tập Kết ra Bắc của một thế hệ

Chiến tranh không chỉ chia cắt hai miền đất nước, mà còn chia cắt những mái nhà, những trái tim, những đoạn đời chưa kịp tròn đầy. Sau ngày cha đi, các chú tôi – cũng là những cán bộ cách mạng – đã đưa ba người con của cha lên chiến khu, để tránh bị bắt lính cho phía bên kia. Họ biết rõ – kẻ thù không chỉ dùng súng đạn, mà còn dùng cả những chiêu trò ly gián, cưỡng ép, thậm chí thúc đẩy vợ của các cán bộ tập kết phải đi bước nữa với sĩ quan của chế độ cũ, để triệt phá tinh thần của những người đang chiến đấu ngoài chiến tuyến. Người vợ miền Nam của cha cũng đã đi bước nữa với một sĩ quan quân đội cộng hòa.

Các chú tôi khi ấy đã lặng lẽ viết thư ra Bắc, nhắn gửi cha một điều nghẹn ngào:
“Hãy lo cho mình một mái ấm mới, kẻo sau này khi trở về quê nhà, anh chỉ còn lại mất mát mà chẳng thể bù đắp được.”

Cha đã nghe lời khuyên đó. Và cha gặp mẹ tôi – người phụ nữ miền Bắc nhân hậu, kiên cường. Từ sự lựa chọn lịch sử ấy, đã có sự ra đời của chúng tôi – ba người con sau này mang họ cha, nhưng mang hai miền ký ức của chiến tranh: sự phân ly và sum vầy.

Ngày đất nước giải phóng, cha tôi trở về quê ngay. Cảnh xưa đã đổi, người thân thương cũng chẳng còn nguyên vẹn. Bà nội đã qua đời. Các chú – những người đã cùng cha đi suốt một chặng đường chiến đấu – đều đã ngã xuống. Cả ba người con miền Nam của cha: hai anh trai, một chị gái – máu thịt của Người – cũng đã hi sinh trong kháng chiến chống Mĩ.

Và mẹ miền Nam – người vợ đầu tiên của cha – cũng đã bước thêm bước nữa trong những năm tháng khắc nghiệt. Cha không trách. Cha chỉ lặng im. Cái lặng im của một người hiểu quá rõ những mất mát mà chiến tranh gây ra cho cả một dân tộc – và cho chính gia đình mình.

Cha tôi không còn nữa. Nhưng hôm nay, tôi viết bài này để gửi lại cha một nén hương lòng, và gửi đến thế hệ cha – những người đàn ông đã gói ghém cả thanh xuân để trao lại bình yên cho hậu thế.

Tôi không thể hình dung hết những gì cha đã trải qua. Tôi chỉ biết – những điều tôi có ngày hôm nay – không đến từ may mắn, mà đến từ mồ hôi, nước mắt, sự chịu đựng và cả hi sinh âm thầm của cha mẹ, của thế hệ đi trước.

Dù chiến tranh để lại nhiều ngang trái, chia ly, mất mát… nhưng cha luôn dạy tôi một điều:

“Con hãy sống tử tế, sống có trách nhiệm, sống biết ơn. Đừng nhìn về quá khứ bằng hận thù, mà bằng sự thấu hiểu và lòng bao dung.”

Cha ơi,
Hôm nay con viết cho cha, như viết cho hàng ngàn, hàng vạn người lính tập kết năm xưa.
Dẫu cha không còn trên đời, con vẫn nghe giọng cha trong gió, vẫn thấy bóng cha trong ánh nắng mỗi sớm mai, vẫn bước đi trên con đường cha đã mở bằng tất cả trái tim yêu nước.

Cha không mất, cha chỉ đang sống trong một hình hài khác – trong con.

Nguyễn Thị Xuân Lan – CEO Golden Life Travel

Chia sẻ :

image image
Nguyễn Thị Xuân Lan

Hơn 16 năm liên tục, miệt mài, đầy đam mê quảng bá cho Du lịch Quy Nhơn – Bình Định. CEO Golden Life Travel, chị Nguyễn Thị Xuân Lan và đội nhóm chuyên gia trẻ của Golden Life luôn tích cực, không ngừng nghỉ quảng cáo cho điểm đến du lịch Quy Nhơn – Bình Định

Tiếp tục khám phá nhé

Bài viết liên quan.

Zalo Messenger Messenger