Giữa những hành trình khám phá Quy Nhơn, có những điểm đến không ồn ào, không phô trương, nhưng khi đã bước vào, người ta nhận ra cả một lớp trầm tích văn hóa đang sống rất lặng lẽ dưới đôi bàn tay của người dân địa phương.

Làng nón ngựa Phú Gia là một nơi như thế.

Đó không chỉ là một làng nghề. Đó là ký ức của đất võ. Là vẻ đẹp của sự bền bỉ. Là nơi chiếc nón lá không còn đơn thuần là vật che nắng che mưa, mà trở thành một biểu tượng văn hóa mang dáng dấp mạnh mẽ, thanh nhã và rất riêng của Bình Định.

Làng nghề nón ngựa Phú Gia thuộc thôn Phú Gia, xã Cát Tường, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định cũ, nay là tỉnh Gia Lai. Làng cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 35 km.

Một làng nghề hơn hai thế kỷ – và có thể còn lâu hơn thế

Khi nói về tuổi đời của làng nón ngựa Phú Gia, các nguồn tư liệu hiện nay có cách ghi khác nhau: có nguồn ghi nghề chằm nón ngựa Phú Gia có lịch sử hơn 200 năm, có nguồn ghi làng nghề đã hình thành và phát triển hơn 300 năm. Điểm thống nhất quan trọng nhất là: đây là một trong những làng nghề truyền thống lâu đời, tiêu biểu và độc đáo của vùng đất võ Bình Định

Ngày 09/4/2024, nghề chằm nón ngựa Phú Gia được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ghi danh vào Danh mục Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Đây là sự công nhận quan trọng, khẳng định giá trị lịch sử, văn hóa và sức sống bền bỉ của làng nghề trong đời sống đương đại.

Điều đáng tự hào hơn, nghề chằm nón ngựa Phú Gia trở thành di sản văn hóa phi vật thể quốc gia thứ 5 của đất võ Bình Định, sau võ cổ truyền Bình Định, hát bội Bình Định, nghệ thuật bài chòi Bình Định và Lễ hội Chùa Bà – Cảng thị Nước Mặn. Chi tiết này cho thấy Phú Gia không đứng riêng lẻ, mà nằm trong cả một hệ sinh thái văn hóa đặc sắc của miền đất võ.

Tên gọi “nón ngựa” nghe vừa mộc mạc vừa gợi hình. Theo cách hiểu phổ biến trong dân gian, loại nón này từng gắn với hình ảnh người đi ngựa, người võ sĩ, người quan quân hoặc những chuyến đi xa. Khác với chiếc nón lá mềm mại thường thấy ở nhiều vùng quê Việt Nam, nón ngựa Phú Gia có dáng chắc, bền, khỏe và có phần uy nghi hơn.

Nếu nón bài thơ xứ Huế gợi sự dịu dàng, mộng mơ, thì nón ngựa Phú Gia lại mang khí chất khác: mạnh mẽ, đĩnh đạc, bền bỉ và có chút phong sương của người miền Trung.

Đó là chiếc nón của nắng gió.
Của người đi đường xa.
Của vùng đất võ không quen nói nhiều, nhưng mỗi sản phẩm làm ra đều có cốt cách.

Người Phú Gia không nói “làm nón” một cách đơn giản. Họ gọi là chằm nón.

Từ “chằm” nghe rất đời thường, nhưng ẩn bên trong là cả một kỹ thuật thủ công tỉ mỉ. Một chiếc nón ngựa truyền thống không ra đời trong vội vàng. Nó đi qua nhiều công đoạn: chọn nguyên liệu, xử lý lá, làm khung, tạo dáng, chằm từng đường kim, trang trí hoa văn, hoàn thiện và kiểm tra độ bền.

Nguyên liệu của nón thường gắn với các loại lá, nan, chỉ và khung nón được xử lý kỹ để tạo độ bền. Người thợ phải biết chọn lá, phơi lá, là lá, tạo vành, dựng khung, rồi chằm sao cho từng mũi chỉ đều, chắc, kín và đẹp. Chỉ cần nhìn một người thợ ngồi chằm nón, du khách đã có thể cảm nhận được nhịp sống của làng nghề: chậm, chắc, kiên nhẫn và đầy tự trọng nghề nghiệp.

Một chiếc nón đẹp không chỉ nằm ở hình dáng bên ngoài. Nó nằm ở độ đều của từng đường chằm. Ở độ căng của lớp lá. Ở sự cân đối của vành nón. Ở cái cách người thợ đặt cả sự cẩn trọng vào một vật tưởng như rất nhỏ.

Đó là lý do nón ngựa Phú Gia không chỉ là hàng thủ công. Nó là sản phẩm của thời gian.

Nón ngựa Phú Gia có vẻ đẹp rất riêng ở phần trang trí. Nhiều chiếc nón truyền thống được thêu hoặc tạo họa tiết mang ý nghĩa cát tường, trang trọng như long, lân, quy, phụng; mai, lan, cúc, trúc; hoặc các mô-típ gắn với văn hóa Á Đông. Một số tư liệu du lịch địa phương cũng nhấn mạnh sự khác biệt giữa vẻ mềm mại của nón bài thơ Huế và vẻ cứng cỏi, khảng khái của nón ngựa Phú Gia qua các họa tiết trang trí truyền thống.

Điều này rất hay để kể cho du khách.

Bởi trong một chiếc nón, ta thấy không chỉ có kỹ thuật, mà có cả mỹ cảm. Người Bình Định cũ không tô điểm nón theo kiểu phô diễn. Họ gửi vào đó sự nghiêm cẩn, tiết chế và khí chất.

Nón ngựa vì vậy vừa là vật dụng, vừa là quà tặng, vừa là một biểu tượng nhận diện văn hóa của vùng đất Quy Nhơn – Bình Định.

Một làng nghề chỉ thật sự sống khi nó còn người làm, còn người học, còn người mua, còn người tự hào về nghề.

Theo báo Thanh Niên, nghề chằm nón ngựa Phú Gia hiện có khoảng 300 hộ tham gia sản xuất, trong đó phần lớn tập trung tại thôn Phú Gia và một số thôn lân cận của xã Cát Tường theo địa danh cũ.

Con số ấy cho thấy nghề không chỉ còn trong bảo tàng hay ký ức. Nó vẫn hiện diện trong đời sống gia đình, trong sân nhà, trong hiên nắng, trong những bàn tay người mẹ, người bà, người nghệ nhân và cả lớp trẻ đang tiếp nối.

Từ góc nhìn du lịch, đây là điều cực kỳ quý. Bởi du khách ngày nay không chỉ muốn “xem một sản phẩm”, mà muốn gặp con người phía sau sản phẩm. Họ muốn biết ai đã làm chiếc nón, mất bao lâu để hoàn thiện, vì sao chiếc nón này đặc biệt, vì sao làng vẫn giữ nghề qua hàng trăm năm.

Với một DMC địa phương như Golden Life Travel, Phú Gia không nên được giới thiệu như một điểm dừng mua sắm đơn thuần. Đây phải là một điểm chạm văn hóa.

Nếu đưa khách đến làng nón ngựa Phú Gia chỉ để “tham quan 20 phút rồi đi”, sẽ rất phí.

Một làng nghề có chiều sâu cần được khai thác bằng nhịp trải nghiệm đúng. Golden Life Travel giới thiệu Làng Nón ngựa Phú Gia có 5 lớp:

1. Lớp kể chuyện

Trước khi đến làng, du khách được hướng dẫn viên kể cho khách nghe ngắn gọn: nón ngựa là gì, vì sao có tên gọi này, nó khác gì với nón lá thông thường, và vì sao nghề này được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.

Khi khách đã có bối cảnh, họ sẽ nhìn chiếc nón bằng con mắt khác. Không còn là “một món đồ thủ công”, mà là một di sản đang sống.

2. Lớp quan sát

Khách nên được xem nghệ nhân xử lý nguyên liệu, tạo khung, chằm nón, trang trí họa tiết. Không cần quá sân khấu hóa. Cái đẹp của làng nghề nằm ở sự thật: bàn tay thật, dụng cụ thật, ngôi nhà thật, nhịp sống thật.

3. Lớp trải nghiệm

Du khách có thể thử một công đoạn đơn giản như chằm vài mũi, cầm khung nón, sờ chất liệu lá, xem từng lớp cấu tạo. Với khách quốc tế, đây là trải nghiệm rất có giá trị vì họ được tương tác trực tiếp với văn hóa bản địa.

4. Lớp đối thoại

Nên có phần giao lưu ngắn với nghệ nhân: nghề này khó nhất ở đâu, một chiếc nón mất bao lâu, người trẻ có còn học nghề không, chiếc nón đẹp được đánh giá bằng tiêu chí nào.

Những câu chuyện đời thường như vậy thường chạm vào khách mạnh hơn bất kỳ lời quảng cáo nào.

5. Lớp mua sản phẩm có ý nghĩa

Khi khách mua một chiếc nón Phú Gia, họ không chỉ mua món quà lưu niệm. Họ đang góp phần giúp làng nghề có thêm lý do để tiếp tục sống. Đây là thông điệp cần được truyền đạt tinh tế, không ép mua, không thương mại hóa thô.

Làng nón ngựa Phú Gia rất phù hợp để kết nối trong các tuyến:

Quy Nhơn – làng nón ngựa Phú Gia – Tây Sơn Chùa Long Phước
Tuyến này nhấn vào văn hóa bản địa, võ cổ truyền, làng nghề và khí chất đất võ.

Quy Nhơn – Tháp Bánh Ít – làng nón Phú Gia – Tiểu chủng viện Làng Sông – Cảng thị Nước Mặn
Tuyến này rất hay cho khách thích chiều sâu văn hóa, di sản Chăm Pa, làng nghề và lịch sử chữ Quốc Ngữ.

Quy Nhơn – Hòn Khô – Làng nón ngựa Phú Gia – trải nghiệm ẩm thực địa phương Nem Chả Chợ Huyện
Tuyến này cân bằng giữa biển đảo và văn hóa, phù hợp với khách gia đình, khách đoàn, khách nội địa muốn có trải nghiệm khác tour biển thông thường.

Quy Nhơn – Làng Nón ngựa Phú Gia – Tây Sơn – Pleiku
Tuyến này mở ra hành trình “biển – làng nghề – đất võ – đại ngàn”, rất phù hợp với định vị liên vùng Quy Nhơn – Gia Lai.

Điểm quan trọng là Phú Gia không nên đứng một mình. Giá trị của nó mạnh hơn khi được đặt trong tổng thể câu chuyện: Quy Nhơn không chỉ có biển; Quy Nhơn là cửa ngõ của di sản, võ học, làng nghề, Chăm Pa, Tây Sơn và đời sống bản địa.

Khi một làng nghề trở thành điểm đến du lịch, luôn có hai mặt.

Một mặt, du lịch giúp làng nghề có thêm thu nhập, thêm thị trường, thêm cơ hội quảng bá. Mặt khác, nếu làm không khéo, làng nghề có thể bị biến thành điểm trình diễn vội vàng, mất đi sự tự nhiên và chiều sâu.

Với Phú Gia, du lịch nên đi theo hướng nhỏ, tinh, có chọn lọc và có giáo dục văn hóa.

Không cần biến làng thành một khu check-in ồn ào. Không cần dựng quá nhiều tiểu cảnh giả. Không cần bắt nghệ nhân diễn đi diễn lại một câu chuyện khô cứng.

Điều Phú Gia cần là:

  • Một không gian đón khách sạch, mộc mạc, có thông tin rõ ràng.
  • Một câu chuyện thuyết minh chuẩn, có chiều sâu.
  • Một vài trải nghiệm ngắn nhưng thật.
  • Sản phẩm trưng bày đẹp, có bao bì tốt hơn.
  • Chính sách chia sẻ lợi ích công bằng cho người làm nghề.
  • Sự kết nối với tour Quy Nhơn, Tây Sơn, Chăm Pa, Cao Nguyên Pleiku, miền Trung – Tây Nguyên.

Nếu làm được vậy, làng nón ngựa Phú Gia sẽ không chỉ là điểm tham quan. Nó sẽ trở thành một “trạm ký ức” trong hành trình du lịch văn hóa Quy Nhơn.

Bởi ở đó, du khách được thấy một Việt Nam rất khác.

Không phải Việt Nam của đô thị hiện đại.
Không phải Việt Nam của những điểm check-in giống nhau.
Mà là Việt Nam của đôi bàn tay, của truyền nghề, của nếp nhà, của sự kiên trì và lòng tự hào âm thầm.

Đến Phú Gia, du khách có thể hiểu rằng: một chiếc nón không chỉ để đội lên đầu. Đôi khi, nó đội cả một vùng văn hóa.

Nó che nắng cho người đi đường.
Nó giữ nghề cho một làng.
Nó giữ ký ức cho một miền đất.
Và nó nhắc ta rằng, những điều bền vững nhất thường không ồn ào.

Golden Life Travel đưa làng nón ngựa Phú Gia vào hành trình Quy Nhơn không như một điểm mua sắm đơn thuần, mà như một trải nghiệm văn hóa bản địa. Tại đây, du khách có thể gặp nghệ nhân, lắng nghe câu chuyện làng nghề, quan sát quy trình chằm nón và cảm nhận sâu hơn vẻ đẹp của một di sản đang sống giữa đời thường

Bài viết được thực hiện bởi:
Nguyễn Thị Xuân Lan – Chuyên gia du lịch

Founder & CEO Golden Life Travel
Thành viên/ Lãnh đạo Hiệp hội Du lịch Gia Lai
→ Xem hồ sơ tác giả tại đây

Đối tác land tour Quy Nhơn & liên vùng Miền Trung – Tây Nguyên

Website: www.goldenlifetravel.vn
Email: info@goldenlifetravel.vn
Business Email: lan@goldenlifetravel.vn
Zalo/WhatsApp: +84 913 611 980
Call Center: 1900 599946

Zalo Messenger Messenger